Theo Pháp Chánh Truyền Chú Giải phần Đạo phục Hộ Pháp.
Tiểu phục: Khi ngồi Tòa Tam Giáo.
Đại phục: chỉ để khi ngự trên Ngai.
BBT tìm thấy ảnh Đức Hộ Pháp mặc Tiểu phục trong đàn cúng nên đứng trước Ngai Hộ Pháp chứ không ngự trên ngai.
Copilot giải thích các chữ trong ảnh.
1) “Saint-Siège Caodaïste”
→ “Tòa Thánh Cao Đài” (“Saint-Siège” là cách gọi chính thức dành cho trung tâm tối cao của một tôn giáo.)
2) “TAYNINH (Sud Vietnam) le 2 Février 1948. Intérieur du Temple.”
→ “Tây Ninh (Nam Việt Nam), ngày 2 tháng 2 năm 1948. Bên trong Đền Thánh.”
3) “Le Supérieur du Caodaïsme (Sa Sainteté Pham-Công-Tac) sur son trône (en tunique, au milieu), en train de prier pour le repos de l’âme du Mahatma Gandhi.”
→ “Vị lãnh đạo tối cao của Đạo Cao Đài (Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc) trên ngai của Ngài (mặc đạo phục, ở giữa), đang cầu nguyện cho sự an nghỉ của linh hồn Mahatma Gandhi.”
Tóm lại toàn bộ nội dung ảnh
“Tòa Thánh Cao Đài – Tây Ninh, Nam Việt Nam, ngày 2/2/1948. Bên trong Đền Thánh. Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc, mặc đạo phục, đứng trước ngai, đang cầu nguyện cho linh hồn Mahatma Gandhi.”
BBT tra cứu. Muốn đọc được một tấm ảnh phải có vốn về lịch sử, cho nên khi tập đọc một tấm ảnh ta học được rất nhiều và rất thú vị. Đọc có thể sai nhưng nhờ có sai mới biết đúng.
(Vị Thời Quân đứng bên chi Thế theo BBT nhận xét là Ngài Bảo Thế Lê Thiện Phước).
Kính.
Các Chức sắc trong đàn cúng ngày 02-02-1948 nhằm ngày 23-12-Đinh Hợi.
MỘT
Mahatma Gandhi qua đời vào ngày 30 tháng 1 năm 1948
Ngày 02-02-1948 Đức Hộ Pháp cầu nguyện cho Mahatma Gandhi là phù hợp.
Theo BBT biết trong Lời Thuyết Đạo (Bản của Ban Tốc Ký) có một bài thuyết đạo của Đức Hộ Pháp trong Lễ Cầu nguyện cho Mahatma Gandhi.
Nhưng trong bản của Hội Thánh kiểm duyệt không thấy.
HAI.
Đây là hai bài thuyết đạo của Đức Hộ Pháp ngày 02-02-1948.
(Theo nghi lễ Cúng đưa chư Thánh là đêm 23 rạng 24 Âm lịch. Tính ra là 02-02-1948)
Tòa
Thánh, đêm 24 tháng chạp năm Ðinh Hợi (1948).
Phàm như hễ
làm nghề nào, nghề nữ hay nghề nam cũng vậy, nghề nghiệp muốn được sở trường,
hay chưa biết chắc làm đặng thường phải kiếm nhà nghề, nhờ chỉ biểu thì mới làm
đặng.
Mấy chị, mấy
em đã thấy tấn tuồng thiên hạ tàn sát tiêu diệt lẫn nhau quá lẽ. Phụ nữ vạn
quốc hiệp chủng phản kháng sự chiến tranh và nhứt định không cho đem con cái
của họ ra làm bia cho súng đạn.
Tưởng các chị,
em biết mình là nhơn viên cơ Tạo đoan nhứt là Phật Mẫu là nhà nghề Tạo đoan.
Mỗi cái gì mình làm được dầu nó là vật vô tri vô giác, nếu có ai đập bể hoặc
làm hư hao mình còn giận, còn đau đớn thay, huống chi với tình mẹ con biết bao
nhiêu giá trị! Không ai có quyền nào giết một đứa con của người mẹ, cũng như
Phật Mẫu hiện giờ nầy, trên Ngọc Hư Cung có lẽ Phật Mẫu phản kháng cái nạn tiêu
diệt nhơn loại mãnh liệt hơn Bần Ðạo tưởng tượng nữa mà chớ. Ở dưới thế, đương
thấy cái tình cảnh trước mắt, các chị em phải làm chứng cớ cho Phật Mẫu nạp cả
hồ sơ cho Phật Mẫu, để phản kháng cơ tự diệt thiêng liêng trong bảy ngày làm
cho thiên hạ đem cả thống khổ, đau đớn của các bà Mẹ đưa trong tay cho Bà Mẹ
linh hồn là Phật Mẫu, để Ngài đủ quyền năng phản kháng giữa Ngọc Hư Cung, hầu
giảm bớt cái nạn chiến tranh tàn khốc. Làm được không? Có lẽ cả thảy đều làm
được chớ
Bài 2:
Ðền
Thánh, đêm 24 tháng chạp năm Ðinh Hợi (1948).
Thỏn mỏn mà
ngày nay là ngày 23 tháng Chạp năm Ðinh Hợi, đây tính lại từ ngày Bần Ðạo về
nước đến nay được 17 tháng, được ăn hai cái Tết của quê hương sau 5 năm bị đồ
lưu nơi hải ngoại.
Bần Ðạo đã ngó
thấy toàn Thánh Thể của Ðức Chí Tôn nam nữ cũng thế, từ nhỏ tới lớn, đã trụ cả
đức tin, làm cho Thánh Thể của Ðức Chí Tôn ngày càng thêm đẹp đẽ. Riêng về Bần
Ðạo để lời nói cùng toàn cả Chức Sắc Thiên Phong, Bần Ðạo xin để lời cám ơn các
cơ quan đương nhiên trong nền Chánh Trị Ðạo, đã giúp hay cho Ðạo trong thời
gian ngắn ngủi, đã phục hồi được cái khuôn khổ chơn truyền. Tưởng thật ra từ 17
tháng nay, Hội Thánh làm việc nhiều lắm, cả con cái của Chí Tôn hao biết bao
nhiêu tâm não, thi hài, để tô điểm nền chơn giáo Chí Tôn thêm cao trọng, Bần
Ðạo xin cúi đầu để lời cám ơn toàn cả con cái Ðức Chí Tôn.
Luôn dịp Bần
Ðạo cầu chúc tân niên nầy, cả con cái của Chí Tôn nam nữ, Thánh Thể của Người
được tráng kiện tinh thần và hình thể, hưởng được hạnh phúc đặc biệt của Chí
Tôn chan rưới và lướt qua hồi khảo đảo truân chuyên, có lẽ buổi hạnh phúc an
ninh của cả quốc dân chỉ sẽ đến trong chốc lát đây mà thôi, vì dân tộc Việt Nam
phải còn truân chuyên nhiều nữa.
Bảy ngày nghỉ
cúng, chúng ta thành tâm cầu nguyện Chí Tôn cùng Thần, Thánh, Tiên, Phật. Bần
Ðạo quả quyết trong năm nầy, nếu như tinh thần Bần Ðạo không lầm, thì nòi giống
Việt Nam chúng ta sẽ được đặc ân là độc lập tự do cho tổ quốc, độc lập trên
pháp lý quốc tế đó vậy. Nhưng muốn cho thực hiện được thực tế, có lẽ cuộc tranh
đấu của dân tộc Việt Nam còn dài.
Luôn dịp Bần
Ðạo giải nghĩa tại sao phong tục nhà Nam gọi theo Ðạo Phật là đưa Ông Táo về
Trời, chớ thật sự là đưa chư Thần, Thánh, Tiên, Phật về triều thiên, tinh thần từ
trước vẫn vậy.
Chơn truyền
buổi Ðức Chí Tôn tạo Càn Khôn Thế Giái, Ngài nắm Thập Thiên Can, Thập Nhị Ðịa
Chi trong tay, để định Pháp Chánh Càn khôn Vũ trụ. Trong thời buổi định Pháp
Chánh ấn định vào khoảng từ ngày 23 đến 30 sáng mồng 1, họp tại Ngọc Hư Cung
đặng định luật giới hạn vi diệu cho trái địa cầu, chạy theo khuôn khổ hữu định
trong năm cho chí Tân niên là 12 giờ đêm 30, khởi điểm 1 giờ sáng ngày 1 tháng
Giêng năm sau.
Luật Thiên
Ðiều trị thế, trị nơi địa cầu nầy là hình luật thiêng liêng là ngày giờ nầy nơi
Ngọc Hư Cung kiểm soát định tội phước đó vậy. Càn Khôn Vũ Trụ, đều có Ðại Hội
lập Luật, trong một năm giáp vòng bửu giới. Nếu trái địa cầu nào chưa được êm
đềm, luật Thiên Ðiều thay đổi khác mỗi năm, chiếu theo tấn hóa và tâm lý của
nhơn sanh. Nơi Ngọc Hư Cung định Pháp Chánh cũng như trong Càn Khôn Vũ Trụ là:
12 tháng một niên, 12 niên một giáp, 120 năm một thế kỷ (tất cả đều cho
rằng 100 năm là một thế kỷ, như vậy không đúng), 1.200 năm là
một giáp, 12.000 năm là một ngươn, 36.000 năm là một chuyển. Mỗi phen đáo đến
sở hành ngày giờ ấy, có Hội Giác Tiên là thường tại, từ thử đến giờ chúng ta
chưa nghe nói, vì 1.200 năm có một vị Giáo Chủ giáng thế chỉnh Ðạo, bảo thủ
tinh thần đạo đức của loài người. Cứ độ 1.200 năm có xuất hiện một nền Tôn Giáo
để hóa chuyển thay đời, tính lại địa cầu chúng ta từ buổi phôi thai, có vạn
linh nơi mặt thế đến nay được ba chuyển. Nay qua Hạ Ngươn Tam Chuyển, khởi đầu
Thượng Ngươn Tứ Chuyển chẳng khác gì đêm 30 sáng mùng 1 Tết của chúng ta vậy.
Tới mức giữa
không gian thì nhơn loại tới hồi khổ não đủ điều, người ta nói là tận thế, cái
thuyết ấy không có đâu, nếu chúng ta dùng lời đặng nói chẳng qua là một giáp đó
thôi, tức nhiên là một nền văn minh Tôn Giáo chớ không phải tận thế.
Kiếp số địa
cầu nầy còn vĩnh cửu, chỉ thay đổi hình thể, vạn loại mà thôi, nó vẫn còn tăng
tiến mãi. Chúng ta đã ngó thấy qua chừng một trăm năm trước, văn minh con người
không đạt đến mức hiện tượng như bây giờ. Cơ tấn bộ tinh thần vật chất dữ dội
nhất là trong vòng 50 năm sau. Theo đó mà tính toàn lại coi, trong 500 năm nữa,
nhơn loại sẽ ra sao?
Phật Giáo nói:
Qua sắc dân da trắng, tinh thần vi chủ tới sắc dân Thần Thông Nhơn, qua khỏi
dân Thần Thông, thì có sắc dân Chí Linh, lúc đó người là Thần, Thánh, Tiên,
Phật tại thế. Như vậy còn hai sắc dân nữa cho 500 năm sau.
Mỗi sắc dân vi
chủ một ngươn niên, kể hai sắc dân nữa chưa xuất hiện, ta cũng kể là 30.000 năm
nữa đời sẽ thay đổi khác hơn. Nhơn vật và địa cầu cứ tăng tiến mãi, trên con
đường tận thiện mỹ, vật xinh, người đẹp, vật bỏ ngu đến khôn, người khôn đến
Chí Linh, đến ngày cùng chót toàn là Thần, Thánh, Tiên, Phật xuống ở cõi trần
nầy. Lời Chí Tôn tiên tri và quyết định hẳn hòi:
"Chừng nào đất dậy Trời thay xác,
Chư Phật, Thánh, Tiên xuống ở trần".
Ta lấy lớn suy
nhỏ, lấy nhỏ so lớn, Càn khôn tấn triển thế nào? Bần Ðạo ước mong Càn Khôn Vũ
Trụ phát triển cách nào trong mỗi Ngươn niên Thánh Thể của Ðức Chí Tôn tăng
tiến theo luật định Thiên Ðiều, phải đi theo y khuôn luật của con đường Chí Tôn
định, tấn triển tới trong năm khai Ngươn nầy vậy.
Bần Ðạo ước mơ
sự tăng tiến của Chí Tôn được gia bội, gấp đôi ba bây giờ mà chớ. Muốn đạt vọng
ấy, Bần Ðạo để cả tín nhiệm nơi tâm lý của toàn cả con cái của Chí Tôn. Tưởng
cả thảy đều mơ ước mà làm đặng chăng là nhờ huyền năng vô tận của Ðại Từ Phụ mà
thoát đặng.
Chúng ta hãy
cầu nguyện, để trọn tâm đức chắc chắn nơi Ðức Chí Tôn thì Chí Tôn chẳng hề khi
nào hẹp lượng. Chúng ta quyết định xin mà làm nên cho toàn cả con cái của
Người, thì Người cho, chắc hẳn vậy.
Ghi chú Bài nầy Đức Hộ Pháp day một thế kỷ 120 năm.
Thể pháp bày tại Nghinh Phong Đài.
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2020/01/3048-ky-120-nam-la-mot-ky.html#more
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2018/12/2848-uc-ho-phap-ky-la-120-nam.html#more