HÌNH ẢNH
BA ẤN CỦA HỘ PHÁP KHI CÚNG ĐẠI ĐÀN.
Theo Pháp
Chánh Truyền Chú Giải phần Đạo phục của Hộ Pháp có 02 bộ:
Tiểu phục:
Khi ngồi Tòa Tam Giáo.
Đại phục: Chỉ
để khi ngự trên Ngai.
Khi cúng Đại Đàn Đức Hộ Pháp ngự trên ngai và bắt các ấn Thượng Ngươn (dâng hoa), Trung Ngươn (dâng rượu) và Hạ Ngươn (dâng trà).
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/01/6283-anh-uc-ho-phap-mac-tieu-phuc-trong.html#more
Căn cứ vào
Bài thuyết đạo Tại Ðền Thánh, đêm 14 tháng 2 năm Mậu Tý (dl.
24-03-1948)
BBT chú thích
các ảnh liên quan đến 03 ấn của Đức Hộ Pháp trong đàn cúng như sau:
Ấn Thượng
Ngươn.
Ấn Trung Ngươn.
Ấn Hạ Ngươn.
LTĐ: Tới Hạ Ngươn, tay tả thuộc dương để trên, tay hữu thuộc âm để dưới, rồi để Gián Ma Xử chúi xuống, trụ thần đem cả càn khôn hiệp cả vạn vật. Bắt ba ấn phải trụ thần, làm sao cho ấn ấy đừng thất pháp
Đính kèm bài Thuyết Đạo
HỘ PHÁP HÀNH PHÁP MỖI KHI VÔ CÚNG ĐÀN
Tại Ðền Thánh, đêm 14 tháng 2 năm Mậu Tý
(dl. 24-03-1948)
Hôm nay Bần Ðạo
chẳng phải thuyết đạo, Bần Ðạo chỉ nói chuyện mà thôi. Nói chuyện Hộ Pháp, mỗi
phen vô cúng đàn làm việc chi, theo như lời Bần Ðạo đã hứa.
Bần Ðạo nói đây
để cả thảy được biết điều ấy trọng hệ như thế nào, đặng giữ gìn và giúp Bần Ðạo
mỗi phen hành pháp được dễ dàng một chút. Bần Ðạo nói hôm nay, để đêm mai có
nhiều thì giờ giảng những điều thiết yếu hơn, trọng hệ hơn.
Mỗi phen nhập
đàn, hễ trống chuông rồi, thì tất cả đi vô, cả thảy đi vô thong thả, chỉ có Bần
Ðạo thật bối rối, bước lên ngai rồi, trụ pháp lại, vẽ bùa niệm chú. Câu chú mà
khi thượng sớ, chúng ta thường nghe đọc "TAM CHÂU BÁT BỘ HỘ PHÁP THIÊN TÔN".
Thật sự thì như vầy "TAM THIÊN THẾ GIÁI HỘ PHÁP GIÁNG LÂM". Từ trước
đến giờ, các bậc tiền bối của chúng ta đã để như nói trên nên không thể sửa cải
được, phải để y như vậy.
Khi bái đàn rồi
cả thảy quì tụng kinh, còn Bần Ðạo tịnh niệm, mỗi câu kinh mấy em đọc vẫn dễ,
vì thuộc mà đọc thôi, riêng Bần Ðạo mỗi câu kinh phải mật niệm, tụ hết cả nghĩa
lý của nó dâng lên Chí Tôn và các Ðấng Thiêng Liêng. Rồi còn điều nầy rắc rối
hơn hết, hễ khi nào cả thảy tụng rồi bài kinh Chí Tôn hoặc kinh Tam Giáo, khi
Bần Ðạo thấy nín hết, buổi đó đem hết tinh thần trụ lại, dâng lời mặc niệm ấy
vào Bát Quái Ðài. Ðến khi tất cả niệm ngũ nguyện cũng vậy, Bần Ðạo định tâm,
dồn cả đức tin biến thành một huệ quang chiếu diệu đem vào Bát Quái Ðài rồi,
đợi cho Bát Quái Ðài trả lời khi ấy ở trong đó ánh sáng tủa ra, Bần Ðạo cúi đầu
niệm thế cho cả thảy.
Còn dâng Tam
Bửu, Bần Ðạo hiểu cả nghĩa lý của nó đang khi dâng bông, cả thảy hình thể con
cái của Chí Tôn tức là Thánh Thể của Ngài, trụ hết xác Thánh đó dâng cho Ngài
đặng Ngài làm phương cứu thế. Ðó là dâng bông.
Tới dâng rượu,
cả thảy khi dứt câu kinh, nín lặng hết, Bần Ðạo vận dụng cả trí não tinh thần,
đem đức tin của cả thảy dâng vào Bát Quái Ðài.
Tới dâng trà, là
dâng cả linh hồn cho Chí Tôn. Bần Ðạo để cả tinh thần trụ lại, đem linh hồn của
cả con cái Chí Tôn dâng cho Ngài.
Khi các người
cầu nguyện, buổi cầu nguyện biết vậy thì nguyện như vậy thôi, còn Bần Ðạo phải
trụ hết tinh thần định trở lại, đem cả những lời cầu nguyện ấy đặng dâng cho
Chí Tôn và các Ðấng Thiêng Liêng.
Khi Chí Tôn
truyền cho pháp ấy, Bần Ðạo nghĩ rằng: Ðó là chiếu theo cổ pháp của nhà Phật
buổi trước, nhứt là Thiền Môn mỗi khi làm chay, thí của, cầu siêu, hay tuần tự
chi đều rước một vị Hòa Thượng trụ trì đến. Không gì khác hơn là bí pháp của
Chí Tôn trụ thần, Bần Ðạo dám chắc rằng không ai biết, họ tụng kinh như hát mà
thôi, không ai để hết tinh thần vào câu kinh, nên mấy thầy chùa gõ mõ tụng kinh
có ăn thua gì, trọng hệ là vị Hòa Thượng trụ trì ngồi hành pháp, nhưng không
hiểu họ có biết mà làm y theo đó hay không? Cái trọng hệ ấy, nếu ai làm cho y,
thì là trúng với bí pháp. Tiểu Ðàn thì vậy.
Còn Ðại Ðàn lại
còn rối cho Hộ Pháp hơn nữa, là có ba ấn: Thượng Ngươn, Trung Ngươn, Hạ Ngươn,
ấn ấy không phải do tay Hộ Pháp không? Khi đứng lên Ngai rồi bắt ấn Hộ Pháp,
lấy cả tam bộ Thiêng Liêng tức là sanh khí mà ta thấy trước mắt tỏa ra cùng
khắp. Rồi đến trụ thần lại bao trùm cả trái đất nầy như vòng bao một trái cây
gì vậy, để cái cuống lên trên, đem dâng cho Chí Tôn ngự. Kế dâng bông, bắt ấn
Thượng Ngươn dưới đạp Ngưu Ðẩu, tay đưa Gián Ma Xử lên hiệp với chữ Khí, đem
khí ấy đưa ra cả càn khôn thế giới. Ấn Thượng Ngươn làm chủ chữ Khí, đem khí ấy
hiệp hết cả Ngươn Khí đặng bao trùm vũ trụ.
Ðến Trung Ngươn
bắt ấn Hiệp Chưởng biến hóa, Gián Ma Xử để nằm ngang, đuôi bên Thế, cán bên
Ðạo, ý nghĩa Ðạo cầm cán đặng trị Ðời. Bắt ấn Hiệp Chưởng, cầm cả cơ pháp của
vạn vật biến sanh đặng bảo tồn không cho tương tranh, tự diệt nhau.
Tới Hạ Ngươn,
tay tả thuộc dương để trên, tay hữu thuộc âm để dưới, rồi để Gián Ma Xử chúi
xuống, trụ thần đem cả càn khôn hiệp cả vạn vật. Bắt ba ấn phải trụ thần, làm
sao cho ấn ấy đừng thất pháp. Cho nên ban sơ, buổi Chí Tôn mới giao cho Bần Ðạo
tại Từ Lâm Tự, cái khó là trí óc vẫn lo ra, vì không quen, không phải mình làm
thầy phù, thầy pháp gì ổng giao cho học mãi làm không trúng. Vì cớ nên mới có
quỉ lộng tại Từ Lâm Tự buổi nọ, các ấn khác của Hộ Pháp có linh hay không mà
quỉ lộng? Ấy là Thiên Cơ khiến vậy. Chí Tôn mở Tam Thập Lục Ðộng coi có phá nổi
Ngài không? Có thể làm cho tiêu diệt nền Chánh Giáo không? Ðể cho chúng sanh
thí nghiệm mà thay quyền năng vô tận của Ngài. Buổi nọ vì thời gian ngắn ngủi,
nên công việc chưa rành rẽ, vì không đủ thì giờ để chuyên luyện, hoặc cho là
chưa trọng hệ cho lắm, nên có điều sơ lược. Ðó là Thánh ý của Ðức Chí Tôn muốn
như vậy.
Trong một thời
cúng, Bần Ðạo đã căn dặn nhiều phen trọng hệ hơn hết, là khi dâng Tam Bửu, dầu
cho tinh thần suốt buổi cúng có nhiều lúc lo ra đi nữa, đến khi dâng Tam Bửu,
khuyên cả thảy định thần đặng mật niệm, dâng ba bửu trọng hệ cho Chí Tôn, tức
là giúp sức Bần Ðạo hành pháp dễ dàng một chút đó.
BBT ghi chú:
Trong bài nầy Đức Hộ Pháp dạy rõ:
Câu chú mà khi thượng sớ, chúng ta thường nghe đọc "TAM CHÂU BÁT BỘ HỘ PHÁP THIÊN TÔN". (Có nghĩa là không phù hợp)
Thật sự thì như vầy "TAM THIÊN THẾ GIÁI HỘ PHÁP GIÁNG LÂM". Từ trước đến giờ, các bậc tiền bối của chúng ta đã để như nói trên nên không thể sửa cải được, phải để y như vậy.
(BBT tin rằng sau này Ba Hôi Lập Quyền Vạn Linh sẽ sửa lại cho phù hợp; Đạo phải tự sửa Đạo trước rồi mới sửa được đời)