Câu 24.
Đạo Cao Đài phân biệt pháp và luật.
1/- Pháp: Do Thầy và các Đấng Thiêng Liêng lập, nên trên luật và cấm sửa đổi Pháp.
2/- Luật: do Hội Thánh và Ba Hội Lập Quyền Vạn Linh lập nên dưới luật. Luật được sửa đổi theo tài nguyên và môi trường tôn giáo và xã hội nhưng phải tùng pháp.
3/- Không một điều luật nào được phép hạn chế hay đi ngược với Pháp. Đức Hộ Pháp dạy (1933): Hễ phá pháp luật là phá giá trị của Hội Thánh, mà Hội Thánh mất giá trị thì Đạo phải điêu tàn tiêu diệt. Bần đạo tưởng muốn hại Đạo, không có thế nào hay hơn là phá tiêu pháp luật.
4/- Thầy giao quyền gìn giữ pháp luật cho toàn thể Tín đồ. Không phải giao riêng cho Chức sắc. Đức Hộ Pháp dạy (1933): Hiệp Thiên Đài là cơ quan bảo thủ chơn truyền có nên để cho Chức sắc lộng quyền phá tiêu pháp luật hay không? Bần đạo để cho chúng sanh định lý mà trả lời giùm, chớ ngòi bút của kẻ biết tu chẳng nỡ để câu ác luận. Chức sắc Thiên phong cốt để thi hành luật pháp, chớ chẳng phải nương chánh giáo đặng làm quyền. Hễ vị nào lập thế lực riêng thì vị ấy tự nhiên lộng pháp.
5/- Năm 1933, Đức Hộ Pháp dạy: ... Bần đạo xin tỏ rằng: Duy bậc phẩm hèn của Đạo mới dày công nghiệp với Chí Tôn, còn có công nghiệp thì có đủ quyền hành, có quyền hành thì có tự do ngôn luận. Cũng vì chư Đạo hữu trong Hội Nhơn Sanh chưa hiểu rõ quyền hành nên Chức Sắc Thiên Phong lộng phép. (Xin chư Đạo hữu lưỡng phái đọc luật cho thường, rồi kiếm hiểu).
Như vậy đã đủ yếu tố để gọi là một tôn giáo pháp quyền để thực thi nhân quyền và bảo vệ nhân quyền hay chưa?