Thế hệ U70 hiện nay (ngay cả nhiều người sống trong vùng Châu Thành Thánh Địa) cũng sẽ không hình dung được Sân Vận Động năm 1947 ở đâu?
May thay Cụ Lê Thành Dân đã chú thích vị trí của Sân Vận Động năm 1947 và khung cảnh uy nghiêm của Lễ Thượng Cờ. Cụ là người chứng kiến nên khi viết lại hâu tấn thấy như buổi lễ trang trọng uy nghiêm ấy đang diễn ra ...
3/-
LỄ THƯỢNG CỜ TẠI SÂN VẬN ĐỘNG
Ngày 8 tháng Giêng Đinh Hợi (29-01-1947).
Một
lễ đài trang trọng được dựng lên tại Sân vận động (1), chính giữa sân có một cột
cờ ở phía Tây là khán đài danh dự phía Đông là Bàn thờ Tổ quốc.
7
giờ: Các trung đội và ban bộ đến
7:30
các Sĩ quan đến
7:45
Chức sắc và Quan khách đến
8
giờ Đức Hộ Pháp đến toàn thể đón rước vào khán đài an tọa.
Đúng
8:05, ngày Mùng 8 tháng Giêng Đinh Hợi, (Dương lịch 29-01-1947), Ban Tổ chức giới
thiệu Chào mừng các Quan khách có mặt dự lễ và thông qua chương trình khai mạc.
Bắt
đầu Lễ Thượng Kỳ viên chỉ huy thống nhất hô lên khẩu lệnh: Chỉnh tề thì toàn thể
trong Lễ đài đứng dậy nghiêm trang. Tiếp
theo hô Thượng Cờ …. hai vị Sĩ quan từ từ kéo Quân kỳ lên; Trung uý Mỹ thổi kèn
Trung đội danh dự vòng xuống chào … Ban Thiếu Sinh cũng đứng đối diện với đội
danh dự dưới cờ.
Tất
cả đều chào cờ … Lá cờ lên tận đỉnh.
Thì,
Đức Hộ Pháp châm lửa cho rơm cháy lên chung quanh cột cờ, Thiếu Sinh đồng ca
bài “Người Hy Sinh Cay Đắng Không Nao” ….
Khi tiếng ca chấm dứt Đức Ngài, Viên Tổng tư lệnh
và các Sĩ quan cao cấp duyệt qua đoàn quân danh dự.
Xong,
Đức Ngài đi thẳng lên Giảng đài, còn các vị kia trở lại khán đài an tọa.
Đức
Ngài nói với tất cả tướng sĩ rằng:
Ngày
hôm nay lá cờ của Chi Thế ra mặt với đời cùng cây Thư Hùng Kiếm của nó, y theo
lời hứa của Ðức Chí Tôn lập cho nước Việt Nam một nền Quốc Ðạo, cơ quan cứu
sanh cho vạn loại.
Vì do sở
định thiêng liêng và huyền diệu của Ngài nên người đời dễ chi biết được. Quân
Ðội Cao Ðài là một đội binh thiêng liêng của Chí Tôn lập ra để bảo vệ cơ quan
của Ngài.
Tuy với mắt thường thấy cơ quan binh bị như thế nầy,
chớ trong đó có đủ thiên binh, thần tướng vì mục đích bảo tồn thiên hạ mà biến
ra vậy. Cái sở vọng của Bần Ðạo là Quân Ðội Cao Ðài có một tinh thần kiểu mẫu của
những đội binh trên thế giới, có mục
(1)/-
Sân vận động cũ trước Khách Đình và sau văn phòng Bảo An.
(2)/-
Chung quanh cột cờ dưới có trải rơm theo Bánh Xe Tiến Hóa là chín chia
Trang
82.
đích bảo
toàn cho nhơn loại dựng lại hòa bình. Quân Ðội Cao Ðài không phải vì quyền lợi
riêng mà tàn sát làm tiêu diệt thiên hạ.
Bần Ðạo có
lời yếu thiết căn dặn toàn Quân Ðội nên nhớ rằng: Lực lượng chúng ta dầu mạnh
đến đâu cũng không thể chống lại lực lượng tàn sát phá hoại của bom nguyên tử
được.
Quân Ðội Cao
Ðài phải hiểu cái mạnh của mình, mạnh vì lòng nhơn nghĩa và tánh nghĩa hiệp cứu
đời.
Vậy muốn dẹp
được cái mạnh của bom nguyên tử thì chúng ta chỉ dùng cái mạnh của nhơn nghĩa
và tính nghĩa hiệp mà thôi. Quân Ðội Cao Ðài ra thật tướng ấy là ý Thầy muốn
cho Quân Ðội Cao Ðài làm kiểu mẫu những Quân Ðội Quốc Tế mà thành hay không do
quyền năng của Chí Tôn.
Vậy Quân Ðội Cao Ðài phải giữ gìn thanh gươm nghĩa
hiệp, lá cờ nhơn nghĩa cho vững vàng. Ðược như thế thì quyền năng của Chí Tôn
lúc nào cũng có trong Quân Ðội Cao Ðài vậy.
Đức
Ngài lùi vào khán đài xem cuộc diễn binh đi qua là chấm dứt.
Các
quan khách cùng về Tổng Hành Dinh giải khác, còn Binh sĩ, Sĩ quan, các Trung đội
đều trở lại phòng tuyến quanh rào để phòng ngự.
Ôi!
“Cây muốn lặng mà gió không ngừng”, mới ngày nào đây, họ đã buông súng,
cởi lớp chinh y, trở về cửa Chùa, mặc áo cà sa, tứ thời quỳ dưới chân Thượng Đế
tưởng đâu được an lành tu luyện …
Có ngờ đâu nghiệp oan chưa dứt, nợ trần còn mang, áo chiến phải mặc vào, với quân hành phải vướng bận …