LỄ HỘI HIỆP CÙNG ĐỨC DIÊU TRÌ KIM MẪU.
Cửu Long Đài chiều ngày 15-8
năm Nhâm Thìn (1952)
Đức Hộ Pháp.
Hôm nay là ngày chúng ta hội hiệp cùng Đức Diêu Trì Kim Mẫu, Bần Đạo nhớ lại lúc ban sơ Đức Chí Tôn mới đến mở Đạo, Ngài làm một Bí pháp từ thử đến giờ chưa ai tưởng đến. Ngài ra lịnh lập một cái tiệc rất trọng hậu, chay chớ không phải mặn như ngoài đời, lấy trong số13 người chúng ta kể Cửu Vị Nữ Phật và Đức Phật Mẫu, với 3 Người sống, tức nhiên 3 người hữu hình 10 người vô hình dự tiệc ấy. Ba người hữu hình là: Đức Cao Thượng Phẩm, Đức Thượng Sanh và Bần Đạo, tưởng không có cái ngộ nghĩnh nào hơn là ngồi ăn uống với những vị khuất mặt buổi nọ Bần Đạo chưa có Đức tin, thấy một cái đó cho là việc nghịch nhứt, nhưng mà khi vào ngồi tiệc rồi, không biết cái tinh thần nó thay đổi thế nào, chẳng khác gì như chúng ta dự một cái tiệc trọng hậu có mặt đủ các bạn ngồi chung quanh chúng ta đó vậy.
Đức Chí Tôn thi hành Bí
pháp ấy, buổi nọ chúng tôi không hiểu gì hết, tôi cũng tìm tòi kiếm nghĩa lý,
có lẽ những người đoạt được cơ siêu thoát tức nhiên tầm được cái huyền bí giải
thoát cho mình, thì có đặc ân thiêng liêng cho Bàn Đào Hội Yến, tức nhiên là
Hội Yến Diêu Trì.
Cái nghĩa lý sâu xa ấy chúng ta thử để
dấu hỏi tại sao Đức Chí Tôn đã đến bảo chúng ta Hội Yên Diêu Trì. Ngài muốn gì
đó. Muốn cho toàn cả con cái của Ngài, chớ không phải với ba người đó mà thôi.
Đoạt cơ siêu thoát, tức nhiên ta nói
thường ngữ của chúng ta là muốn cho toàn thể con cái của Ngài đoạt đặng cơ siêu
thoát đó vậy. Vì cớ cho nên hôm rồi Bần Đạo có nói một câu rất chánh đáng: Xưa
kia con người đi tìm Đạo, còn hôm nay trái lại Đạo đến tìm người. Ôi! Nếu ta
tưởng tượng cái ân hậu vô biên của Đức Chí Tôn đã thi thố, thì chúng ta hạnh
phúc không thể gì có ngôn ngữ nào mà tả cho đặng.
Thật ra hôm nay chúng ta hội hiệp cùng
nhau đây, nó sẽ trở thành một tương lai, cũng như bên Thánh Giáo Gia Tô, tức
nhiên là Công Giáo họ có phương thông công cùng Đức Chí Tôn đó vậy.
Hạnh phúc thay cho những người đặng Hội
Yến Diêu Trì hôm nay tức nhiên đặng hồng phúc hội hiệp cùng Bà Mẹ Thiêng Liêng
của chúng ta lẽ dĩ nhiên được mang sứ mạng thiêng liêng nơi mình, cả toàn con
cái của Đức Chí Tôn Nam cũng thế, Nữ cũng thế, kẻ Đông người Tây, kẻ Nam người
Bắc đem cả cơ bí mật thiêng liêng của Đức Chí Tôn là lòng yêu ái của Ngài, mà
rải khắp cho toàn thể con cái của Ngài đều hưởng.
Mỗi một năm chúng ta được hưởng cái hạnh
phúc hội hiệp cùng nhau, chính mình Bần Đạo mỗi khi Hội Yến Diêu Trì được sum
hiệp cùng mấy em Nam, Nữ đông đảo chừng nào, thì Bần Đạo càng thêm vui mừng hân
hạnh chừng ấy.
Bần Đạo có nhớ một tích xưa, có một bà
mẹ đó nhiều con, rồi họ xúm lại với nhau thay phiên đặng nuôi mẹ. Hễ khi anh cả
nuôi rồi thì cân được bao nhiêu, tới em thứ nuôi, rồi cân phải hơn ra hay như
số đấy mới đặng. Nhưng trong đám con ấy rủi thay người nghèo mà là út, kẻ nghèo
ấy lại được bà mẹ yêu ái bệnh vực hơn, phần nghèo khó có phương gì nuôi mẹ cho
đầy đủ đặng, nên hễ khi trao đổi đến nơi tay cái người út ấy, thì bả ốm o gây
mòn. Ăn không đủ thế nào cũng ốm, bây giờ đến phiên ngày cân, đây thì bà phải làm
sao, bà lận lưng thêm chì cho nặng để cân, không thì tội nghiệp cho đứa nhỏ
nghèo. Cho nên lời tục họ gọi là "Bà mẹ thương con phải bù chì" là lẽ
ấy. Bà Mẹ Thiêng Liêng của chúng ta cũng vậy. Tôi tưởng nơi cõi Thiêng Liêng
Hằng sống kia, không ai mà bảo vệ binh vực cả linh hồn của chúng ta hơn Bà Mẹ
Thiêng Liêng ấy.
Mỗi phen chúng ta hội hiệp cùng Người
mỗi năm một lần, thử khí nghiệm coi, cả con cái của Ngài khi về thì sẽ đặng an
ủi và có cái vui hứng làm sao đâu, không biết mấy em Nam, Nữ có cái cảnh tượng
đó hay chăng, chớ Bần Đạo mỗi phen được Hội Yến Diêu Trì, làm như Bần Đạo có
uống một chén thuốc bổ. Tinh thần Bần Đạo nó vui hứng, mạnh mẽ tráng kiện làm
sao đâu, có phải là cái huyền diệu ấy duy để cho cả con cái, Chức Sắc Thiên
Phong, những người lãnh sứ mạng cao trọng trong Đạo hay cả toàn thể con cái của
Đức Chí Tôn đều hưởng được. Bần Đạo dám quả quyết nơi Đền Thờ của Đại Từ Mẫu
chúng ta, Bà không kể con cái sang trọng cao sang của con Bà đâu, trái ngược
lại Bà lại thương yêu binh vực những đứa con nào nó thiệt thà hèn yếu hơn hết.
Ấy vậy Qua nói rằng: Trong cả mấy em
đây, nếu có đứa em nào thiếu thốn cả tinh thần và vật chất, thiệt thòi nghèo
khổ, tật nguyền, Qua dám chắc Bà Mẹ Thiêng Liêng của chúng ta sẽ vui ở với
những kẻ ấy lắm vậy. Qua chẳng phải nói để an ủi mấy em, mà sự thật quả quyết
vậy. Qua chỉ cho mấy em thấy một cái Bí Pháp, là khi nào mấy em quá thống khổ,
quá đau đớn tâm hồn, mấy em đừng vội sầu thảm, các em quì xuống giữa không
trung, các em nguyện với Bà Mẹ Thiêng Liêng ấy một lời cầu nguyện, Bần Đạo quả
quyết rằng: Bà chẳng hề khi nào từ chối cùng mấy em. Qua đã thử nghiệm rồi, cả
toàn con cái của Đức Phật Mẫu thí nghiệm như Qua thử coi.
Trong cảnh đồ lưu nơi hải ngoại cái chết
đưa bên lưng, Qua thấy cả hiện tượng Bà ở bên ta đó vậy. Cái hiển hách anh linh
của Bà, Qua đã quả quyết rằng: Từ thử đến giờ chưa có trong cửa Đạo nào hưởng
được. Mấy em thí nghiệm coi rồi để tâm cả thảy, nếu muốn cho Bà thương yêu,
mình có cái Bí pháp hay ho hơn hết, mấy em thương yêu những kẻ tật nguyền, đau
khổ, ngu hèn, khốn mạt, mấy em thử nghiệm lấy cái huyền linh của Bà. Qua cầu
chúc ân Thiêng liêng của Bà chan rưới bủa khắp toàn thể con cái của Đức Chí Tôn