LỄ HỘI YẾN DIÊU TRÌ KIM MẪU TỨC LÀ ĐỨC ĐẠI TỪ MẪU.
Đền Thánh ngày 14-8 năm Nhâm
Thìn (1952)
Đức Hộ Pháp.
Thưa cùng Chư Chức Sắc Thiên Phong, Chư
Đạo Hữu
Đêm mai đây là đêm thuyết Lễ Hội Yến
Diêu Trì. Bần Đạo đã minh thuyết nghĩa lý cuộc lễ. Theo Cựu Luật hễ khi nào
chơn thần của chúng ta, tức nhiên lời ngoài đời gọi là cái "Vía" của
chúng ta đây, mà được trở về cùng Mẹ Sanh của chúng ta, tức nhiên Đức Diêu Trì
Kim Mẫu, thì ta đã đạt Pháp và đã thoát kiếp nghĩa là ta đã đoạt Đạo.
Từ trước biết bao nhiêu Đấng đã tìm Đạo
khó nhọc gay go không biết mấy trăm kiếp đã chịu khổ hạnh, nâu sòng đã đạt
Pháp, tức nhiên đạt Đạo, thời buổi đó loài người đi tìm Đạo, ngộ nghỉnh thay
thời buổi này Đức Chí Tôn lại đến mở Đạo, lại để cho Đạo đến tìm ta, khi Đức
Chí Tôn đến mở Đạo rồi thì Ngài đã giao cả Thánh Thể của Ngài cho Đức Phật Mẫu,
nghĩa là: Đại Từ Phụ khi đã đến nhìn con cái của Ngài rồi Ngài liền giao cả con
cái của Ngài lại cho Đức Đại Từ Mẫu của chúng ta đó vậy.
Hạnh phúc thay cho nhơn sanh đã có toàn
vẹn Cha Mẹ, nương dưới bóng từ bi của hai Đấng ấy. Hỏi thử chúng ta còn hạnh
phúc chi hơn nữa hay chăng?
Ở dưới mặt thế gian này nếu chúng ta đạt
được cái đặc ân thiêng liêng ấy, hưởng lòng yêu ái vô tận của thân sinh ta là
cha và mẹ, thì thiên hạ gọi là đã quá hạnh phúc rồi.
Còn hôm nay phần hồn, phần Thiêng Liêng
của chúng ta đã rủi sanh nơi cõi thảm khổ này mà đặng Cha Mẹ đến cùng ta, lại
cùng chia sớt khổ não với ta, hỏi thử cái hạnh phúc ấy dường nào.
Thưa các bạn đồng sanh cùng Bần Đạo,
nghĩa lý Đức Chí Tôn và Phật Mẫu đến, chắc cả thảy các bạn cũng đã hiểu rồi,
nhưng đến đặng chi? Đến đặng nhắc ta, dầu cho cảnh khổ não các con đã mang thi
hài xác tục này chịu Tứ Khổ, tức nhiên Tứ Diệu Đề các con nên nhớ rằng, các anh
em đồng sanh cùng các con cũng chịu trong Tứ Khổ ấy. Nếu các con biết phận sự
của mình, phận sự Thiêng Liêng yếu trọng là các con nhìn nhận cả toàn nhơn
loại, tức nhiên cả chúng sanh là anh em đồng khổ của các con đó vậy. Ngày giờ
nào các con biết Đạo nương dưới lẽ ấy, cái lẽ trọng yếu ấy, phận các con là đặc
phận ấy làm mầm thương yêu vô hạn, hầu một ngày kia các con trở về ngôi vị
không thẹn nhìn nhau trong một kiếp sanh dù có sống trăm tuổi chẳng qua là một
giấc chiêm bao mà thôi. Một giấc huỳnh lương thảm khổ này không vui sướng gì,
chúng ta biết cả thảy đồng khổ cả.
Nếu chúng ta biết chun xuống "cái
mồ khổ não sâu sắc đau đớn" đặng lấy cái khối ngọc vô đối của Chí Tôn dành
để cho chúng ta, là cái khối từ bi bác ái vô tận của Ngài đã để trong tâm hồn
ta đồng sống với nhau trong một khối ấy, thì kiếp sống của chúng ta nó hạnh
phúc là dường nào.
Nhưng trái ngược lại, quả kiếp của kiếp
sanh của chúng ta hiện nay sẽ trở nên trường tranh đấu tàn sát lẫn nhau, nếu
Bần Đạo nói quả quyết kiếp sanh vô vị ấy, nó có thể nào lôi cuốn chúng ta sẽ
tới tận đồ chi khổ hay là xuống cửa địa ngục luân hồi đời đời kiếp kiếp. Thử so
sánh hai lẽ ấy rồi ta lựa chọn lẽ nào? Lấy trí khôn ngoan mà suy đoán tưởng cả
thảy con cái Đức Chí Tôn đã ngó thấy khổ não ấy, và đã suy đoán nhiều rồi. Bần
Đạo chỉ mơ ước Đức Mẹ và Đại Từ Phụ ban hồng ân cho cả thảy con cái của Ngài
khôn ngoan hơn nữa, đặng định phận đối với bạn đồng sanh của mình. Tạo lập hạnh
phúc của mình đặng hay chăng, là hưởng được lòng yêu ái của hai Đấng ấy, rồi
lấy lòng yêu ái ấy rải khắp cho toàn nhơn loại được hưởng. Ấy là bổn phận của
chúng ta khi Chí Tôn đã nhọc nhằn đến giao phó cho chúng ta đó vậy.