Các con, Thầy nghĩ lại việc hôm nọ tại Thánh-Thất biến ra một trường Tà-Quái mà Thầy bắt đau lòng đó các con.
Các con thiết nghĩ ra lẽ nào?
Đó là bước Đạo, đó là Thiên-cơ, các con hiểu sao được, nhưng Thầy buồn vì có nhiều đứa xàm biện về việc ấy, Thầy cũng muốn phạt chúng nó một cách nặng nề, nhưng Thầy nghĩ lại mà thương đó chút. Môn- đệ của Thầy nhiều đứa muốn bỏ đạo-y, ném dép cỏ, lột khăn tu mà mong hồi tục thế. Bởi bước Đạo gập ghình khó tới nên mới ra cớ đỗi. Bởi còn vướng bụi trần, ham mồi phú quý, mê chữ vinh sang mà ngán đạo; các con hiểu: Thầy buồn, nhưng ấy là máy Trời đã định, chạy sao cho khỏi. Thầy biết bao lần vì các con mà chịu nhọc nhằn.
Từ khai Thiên lập Địa, Thầy cũng vì yêu mến các con mà trải bao nhiêu điều khổ hạnh, mấy lần lao-lý, mấy lúc vang mày, nuôi nấng các con, hầu lập nền Đạo; cũng tưởng cho các con lấy đó làm đuốc soi mình đặng cải tà quy chánh.
Mấy lần vun đắp nền Đạo, Thầy đều cũng bị các con mà hư giềng Đạo cả.
Thầy buồn đó các con.
Thầy ban ơn cho các con - Thầy thăng.
Ôi! Thầy đã nhọc nhằn vì bầy con dại, muốn ra tay tế độ, vớt trọn cả chúng sanh
thoát vòng khổ ải; nhưng chúng nó đã nhiễm-luyến đã đầy mùi trần thế, tâm chí
chẳng vững bền, thấy khó đã ngả lòng, mới đạp chông, toan trở bước. Thầy cũng
phải đau lòng mà nắm máy huyền-vi để cơ trời xây đổi; các con liệu lấy.
(Thánh Ngôn Hiệp Tuyển Q 1, trang 54, bản in 1927, Thủ Đức)