Đặng Thúc
Liêng: Nhà phê bình hủ lậu & thao túng.
Dương Xuân Lương.
Ngày 15-11-1926, Đông Pháp Thời
Báo số 509 đăng Thư mời của Ngài Thượng Trung Nhựt, đại diện Đại-đạo
Tam-kỳ Phổ-độ (ĐĐTKPĐ), mời Thiện Nam Tín Nữ đến bái Phật và dự lễ lập Pháp
Chánh Truyền tại chùa Từ Lâm Tự ngày 18-11-1926. Thư mời được đăng ở trang 4, cột
2 (1).
Ba tuần sau, ngày 06-12-1926, ông Đặng
Thúc Liêng (1867-1945) tên khai sanh là Đặng Văn Huấn, là nhà báo, nhà văn, hoạt
động sân khấu với các bút danh như: Mộng Liêm, Lục Hà Tẩu, Trúc Am … Ông cũng là
Thầy thuốc (y học cổ truyền) viết bài “Quái Giáo Nghị (Biện Bát Một Thứ Tông
Giáo Quái Dị)”, đăng trên Đông Pháp Thời Báo số 518. Bài viết chiếm
trọn trang 1 và đăng tiếp ở trang 4. (2)
Đến năm 1928, ông Liêng gom bài này
và nhiều bài khác của các tác giả như Thái Điên Hòa Thượng, Hùng Võ, Trung
Ngôn, Bà Vương Khả Lâm (Huỳnh Thị Bửu Hoa) … biên tập thành sách Cao Đài Đàm –
Quái Giáo Nghị. Con trai ông, Đặng Công Thắng, kiểm duyệt.
Lần in thứ nhất: tháng 6-1928, nhà
in Nguyễn Duy Minh (Sa Đéc), 1.000 bản, không đề giá. (3)
Lần in thứ hai: năm 1928, nhà in Bảo
Tồn (Sài Gòn), 5.000 bản, giá 0$50 (Piastre Đông Dương), có thêm phụ trương 2
trang. (4).
Ông Đặng Thúc Liêng phê bình Thư mời:
… Phật Tổ thuyết pháp ở nơi Lục Huyển, Lão Tử tả kinh ở nơi Hàm Quang, Khổng
Tử thuyết giáo ở nơi Hạnh Đàng đều không nghe bố cáo cùng ai mà thiên hạ cảm ứng
vẫn ân cần tín ngưỡng đạo đức của Tam Thánh hơn 2500 năm nay. Cao Đài tự xưng
hiệp ba Thánh giáo gồm về một mối do cho thành Quốc Đạo thời nên giữ gìn cái
tông chỉ của thánh nhân lập đạo như: Hồng nhựt chói giữa trời không luồng mây
án; minh kính soi muôn vật, chẳng chút bụi nhơ. Vậy mới đáng Chí Tôn Bồ Tát Ma
Ha Tát. Có đâu Đi làm lời rao như các nhà buôn kia vậy? … (trang 19, bản in
lần 1) (5)
Theo trích đoạn tác giả sai hai điểm
quan trọng:
-/ Hủ lậu vì không phân định hai thời
kỳ văn minh: văn minh nông nghiệp và văn minh minh điện, điện tín.
-/ Thư mời của ĐĐTKPĐ là thông tin
tôn giáo, khác với lời rao của các nhà buôn là thông tin thương mại. Đó là đánh
lận con đen là thao túng thông tin.
1/- Hủ lậu: Không đối chiếu với thực
tế.
Theo đoạn trích trên chính ông
Liêng xác định rằng thời Tam Thánh cách năm 1926 2.500 năm. Nghĩa là ông biết rất
rõ lịch sử, và đặt vấn đề: Tại sao Cao Đài dùng báo chí đăng Thư mời, trong khi
Tam Thánh không cần thư mời?
Vậy cái hủ lậu của ông Đặng Thúc Liêng
tại đâu?
Cái hủ lậu của tác giả là không đối
chiếu phương tiện thực tế của hai thời đại. Xã hội thời Tam Thánh thuộc về văn
minh nông nghiệp; năm 1926 xã hội đã vào thời văn minh điện và điện tín.
Thời Đức Phật ở Ấn Độ chữ được viết
ra trên lá cây, trên vỏ cây, trên đất đá…. Thời Đức Lão Tử và Đức Khổng Tử ở Trung
Hoa chữ viết trên thẻ tre, trúc, vải lụa … Tỷ lệ người dân biết chữ thời đó rất
ít. Ngay cả những bộ sử của triều đình cũng không thể phổ biến rộng rãi, thông
tin thời đó chủ yếu là truyền miệng. Nghĩa là chưa phát minh ra giấy, chưa có
chữ in, chưa có báo chí nên Tam Thánh (hay các đệ tử) không thể dùng báo chí như
ĐĐTKPĐ.
Năm 1926 đã có giấy, có chữ in, đặc
biệt là Việt Nam đã dùng chữ Quốc ngữ nên tỷ lệ dân số biết đọc, biết viết tăng
lên rất lớn so với thời của Tam Thánh. Việt Nam đã có báo chí là một phương tiện
thông tin chính thức về 2 phương diện: pháp lý và xã hội. Do vậy ĐĐTKPĐ dùng báo chí để đăng Thư mời hay
hoằng khai đạo pháp là điều bình thường; không dùng đến báo chí để công bố mới
có thể là bất thường.
Tóm lại: Ông Đặng Thúc Liêng phê
bình mà không căn cứ vào phương tiện của thời đại. Do vậy ông căn cứ vào phương
tiện của thời Tam Thánh để phê bình hành vi truyền thông của năm 1926. Tài nguyên
và môi trường ĐĐTKPĐ ra đời khác với thời của Tam Thánh, tác giả lấy chuẩn mực
của Tam Thánh là thời kỳ không có báo chí để phê bình Thư mời của ĐĐTKPĐ trong
thời có báo chí là hủ lậu.
2/- Thao túng: Đánh đồng Thông báo
tôn giáo với Lời rao của nhà buôn.
Đông Pháp Thời Báo số 509 đăng Thư
mời của ĐĐTKPĐ tại trang 4, cột 2. (1). Đó là thông báo tôn giáo.
Số 509, trang 5, cột 3: đăng bài giới
thiệu Annam Tạp Chí của cụ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu. Nội dung có đoạn: Giá một
năm 4đ, nửa năm 2đ20. Tôn chỉ là đôn sự luân thường, phù thực phong hóa, mong
cho đại đa số quốc dân có tư cách là mục đích. Mỗi tháng in ra hai kỳ… nghĩa
là nâng đỡ đạo lý luân thường của xã hội, giúp cho phong hóa được vững mạnh; mục
đích là nâng cao tư cách – phẩm chất – dân trí của người Việt. (6). Giới thiệu
tạp chí: thông báo văn hóa.
Như vậy xã hội thời đó có xem cụ Tản
Đà Nguyễn Khắc Hiếu và Tờ báo của cụ là nhà buôn không? Tôi không tin rằng xã hội
thời đó hiểu cụ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu là nhà buôn.
Cũng trong số 509, trang 6, cột 3 đăng
tin: Vài lời ngõ cùng đồng bào về việc cụ Phan Bội Châu lập báo. Mở đầu viết: Mấy
lâu nay đồng bào nghe tiếng cụ Phan sắp lập báo, ai ai cũng có ý mong đợi, nhiều
người mong đợi quá có viết thư về hỏi tin tức ở Huế vậy, nay xin trả lời ước lược
về việc ấy như sau. (7). Tin lập báo: thông báo chính trị – xã hội.
Cụ Phan Bội Châu là người yêu nước,
cụ lập báo để thực hiện lòng yêu nước và báo đăng như vậy chứng tỏ đồng bào không
hề xem Cụ Phan là nhà buôn.
Hai bài về Cụ Nguyễn Khắc Hiếu, Cụ
Phan Bội Châu, đăng trên Đông Pháp Thời Báo số 509 cùng với Thư mời của ĐĐTKPĐ.
Nó chứng minh rằng thông báo tôn giáo, thông báo văn hóa, thông báo về chính trị
- xã hội là bình thường và bản chất khác với lời rao của nhà buôn (nội dung
thương mại).
Ông Đặng Thúc Liêng đã không công bằng
khi áp đặt Thư mời của ĐĐTKPĐ là làm lời rao như các nhà buôn kia vậy… Tác
giả đã đánh đồng bản chất Thư mời của ĐĐTKPĐ là thông báo tôn giáo với bản chất
lời rao của nhà buôn. Đó là sự thao túng nhận thức làm người đọc hiểu sai bản
chất Thư mời.
Các
chú thích.
1/- Ảnh 1.
2/- Ảnh 2.
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/06/6478-ong-phap-thoi-bao-so-518-ngay-06.html#more
3/-
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/06/6477-cao-ai-am-quai-nghi-su-ban-in-lan-1.html#more
4/-
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/06/6476-cao-ai-am-quai-giao-nghi-do-ang.html#more
5/-
6/-
7/-