Đạo Cao Đài đã góp phần vào Giải pháp Bảo Đại (1949).
Tại sao Bản án ngày 20-7-1978 của cộng sản lên án Đạo Cao Đài, lên án Quân đội Cao Đài nhưng không đề cập đến việc Đạo Cao Đài góp phần vào Giải pháp Bảo Đại 1949? BBT
Giải pháp Bảo Đại
và tính toán của Pháp trong Chiến tranh Đông Dương (1946-1954)
Bảo Đại là một giải pháp được Mỹ hậu thuẫn ngay từ đầu bởi cựu hoàng là nhân vật mà Mỹ cho rằng có thể là ngọn cờ tập hợp lực lượng theo xu hướng dân tộc nhưng phi Cộng sản ở Việt Nam. Ngay trước khi Pháp đàm phán thỏa thuận với Bảo Đại, tháng 12 năm 1947, cựu Đại sứ Mỹ tại Pháp William C. Bullit đã viết các bài báo trên tạp chí Life kêu gọi chấm dứt cuộc chiến đau khổ ở Đông Dương bằng cách chủ nghĩa dân tộc ở Việt Nam được xây dựng quanh Bảo Đại phải giành chiến thắng áp đảo trước Hồ Chí Minh và Chủ nghĩa Cộng sản.
Link bài đăng:
https://ordi.vn/giai-phap-bao-dai-va-tinh-toan-cua-phap-trong-chien-tranh-dong-duong-1946-1954.html
Bài liên quan:
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/03/6355-thu-cuu-hoang-bao-ai-goi-uc-ho-phap.html#more
Pháp coi quan điểm như vậy là quan điểm chính thức của Mỹ
ủng hộ Pháp và giải pháp Bảo Đại. Công điện ngày 30 tháng 8 năm 1948 của Bộ Ngoại
giao Hoa Kỳ gửi Paris cũng tái khẳng định quan điểm phát triển các nhóm dân tộc
dân chủ phi Cộng sản ở Việt Nam:
“Bộ Ngoại giao Mỹ
sẽ làm tất cả để củng cố các nhóm chủ nghĩa dân tộc thực sự tại Đông Dương và
giảm thiểu sự góp mặt của các nhóm ủng hộ Việt Minh. Việc này sẽ không có hiệu
quả trừ khi các nhóm chủ nghĩa dân tộc có thể đưa ra bằng chứng cụ thể về việc
Pháp đang chuẩn bị tiến hành xây dựng một Nhà nước Việt Nam tự do liên minh với
Liên hiệp Pháp, và nhà nước này có các thuộc tính của một nhà nước tự do…” (1)
Vào tháng 9 năm
1948, Đại sứ Mỹ tiếp tục thúc giục Bộ Hải ngoại Pháp về một giải pháp phi Cộng
sản.
“…Mỹ cũng mong muốn
hỗ trợ Chính phủ Pháp về tài chính… Với điều kiện có tiến bộ thực sự của giải
pháp không Cộng sản dựa trên sự hợp tác của những người theo chủ nghĩa dân tộc
thực thụ của đất nước đó…” (2)
Về phía Pháp,
trong bối cảnh tình thế của Pháp ở Đông Dương vào năm 1947 – 1948 lâm vào bế tắc
toàn diện, với sự hậu thuẫn của Mỹ, Pháp bắt đầu cân nhắc và tiếp xúc với Bảo Đại.
Năm 1947, Bảo Ðại
sống ở Hồng Kông và vẫn gặp gỡ rất nhiều nhân vật thuộc những nhóm và bè phái
không Cộng sản ở Việt Nam trong đó có cả Ngô Đình Diệm. Cùng năm đó, Pháp đã tiếp
cận và đề xuất với Bảo Đại thành lập một Chính phủ thay thế cho Chính phủ Việt
Nam Dân chủ Cộng hòa. Và Chính phủ đó sẽ được công nhận độc lập và thống nhất
trong Liên hiệp Pháp. Vào cuối năm 1947, Bảo Đại xuôi theo ý của Pháp, trở
thành “trung gian” giữa chủ nghĩa thực dân của Pháp và “chủ nghĩa quốc gia” của
Việt Nam. Bảo Đại trở lại Việt Nam trong một thời gian ngắn vào tháng 12 năm
1947 để vận động thành lập một chính phủ Việt Nam mới trong Liên hiệp Pháp do
chính Bảo Đại đứng đầu.

Tháng 3 năm 1948,
Bảo Ðại thông báo cho một số lãnh đạo phe nhóm người Việt phi Cộng sản khác rằng
ông sẽ thành lập chính phủ mới với các điều kiện do Pháp đưa ra. Sau đó, cựu
hoàng tiếp tục đàm phán với Pháp về việc trao độc lập cho Việt Nam như một “nhà
nước Liên hiệp” trong Liên hiệp Pháp. Sau một số vòng đàm phán nữa, ngày 8
tháng 3 năm 1949, Pháp và Bảo Đại đàm phán thành công Thỏa thuận Élysée, theo
đó tái khẳng định Việt Nam là quốc gia liên kết độc lập trong Liên hiệp Pháp.
Ngày 14 tháng 6 năm 1949, Cao ủy Pháp ở Đông Dương và Bảo Đại trao đổi thư tín ở
Sài Gòn để công nhận Thỏa thuận Élysée, chính thức thừa nhận độc lập của Quốc
gia Việt Nam.
Nội bộ Pháp cũng
có những mâu thuẫn liên quan tới cách giải quyết vấn đề Việt Nam bằng giải pháp
Bảo Đại. Cánh tả ủng hộ ngừng bắn ngay lập tức để đàm phán với Việt Minh. Cánh
hữu hướng tới giải pháp Bảo Đại để loại Hồ Chí Minh. Luận điểm của phe hữu đã
thắng thế và trở thành quan điểm chính thức của chính quyền Pháp.
Pháp dùng con bài
“Bảo Đại” để đổ lỗi cho Cộng sản ở Việt Nam là nhân tố cản trở hòa bình cho Việt
Nam khi “cố tình” chiến đấu trong khi Pháp đang nỗ lực thiết lập chính quyền độc
lập cho Việt Nam. Bộ trưởng Quốc phòng Pháp René Pleven tuyên bố:
“Sẽ rất cần thiết
cho nhân dân Pháp biết rằng, hiện tại chỉ có một kẻ thù duy nhất cho hòa bình tại
Việt Nam là Đảng Cộng sản. Vì các thành viên Đảng Cộng sản biết rằng, hòa bình ở
Đông Dương sẽ được thiết lập bằng chính sách độc lập mà chúng ta đang xây dựng.”
(3)
Trên thực tế, chưa
hề có một nền độc lập cho Việt Nam. Hiệp ước Élysée năm 1949 thiết lập một nền
tự trị hành chính có giới hạn cho Việt Nam, nhưng cho Pháp toàn quyền về chính
sách ngoại giao, kinh tế và quân sự. Ngay sau Hiệp ước Élysée, Bảo Ðại trở lại
Việt Nam và tuyên bố trở thành quốc trưởng của một Quốc gia Việt Nam mới, độc lập
trên danh nghĩa.
Ngay sau Thỏa thuận
Élysée giữa Pháp và Bảo Đại, Mỹ thông báo cho lãnh sự ở Sài Gòn vào ngày 10
tháng 5 năm 1949 rằng “thí nghiệm Bảo Đại” là lựa chọn duy nhất nên Mỹ sẽ khích
lệ thí nghiệm ấy thành công.
“Ở thời điểm và
tình huống thích hợp, Bộ Ngoại giao sẽ công nhận chính phủ Bảo Đại và biểu thị
khả năng chấp nhận đề nghị được giúp đỡ tài chính và khí tài từ chính phủ đó.
Tuy thế, chương trình hỗ trợ kiểu này cần Quốc hội đồng ý. Vì Mỹ khó có thể hỗ
trợ một chính phủ có đặc điểm và khả năng là bù nhìn.” (4)
Trên thực tế, cho
dù tháng 2 năm 1950, Quốc hội Pháp thông qua độc lập chính trị và thống nhất
lãnh thổ cho chính quyền Bảo Đại với 396 phiếu thuận và 193 phiếu chống. Tuy
nhiên, sự công nhận này hoàn toàn mang tính hình thức bởi không có sự chuyển đổi
quyền lực nào trên thực tế đã xảy ra.
Pháp vẫn tiếp tục
kiểm soát tài chính, thương mại, ngoại giao và quân sự của Việt Nam. Chính quyền
Bảo Đại là “bù nhìn” bởi không có cơ sở ủng hộ mạnh của quần chúng, chủ yếu bao
gồm các điền chủ miền Nam giàu có, không đại diện cho nhân dân. Chính Bảo Đại
đã thừa nhận một cách thảm hại rằng, giải pháp Bảo Đại “chỉ là một giải pháp của
người Pháp” (5).
Tháng 2 năm 1950,
chính quyền Truman chính thức công nhận chính phủ của Bảo Đại, đồng thời bắt đầu
kế hoạch viện trợ kinh tế và kỹ thuật để hỗ trợ cho chính quyền này.
Mỹ ủng hộ Bảo Đại
bởi không muốn Việt Nam có một chính phủ do Cộng sản lãnh đạo. Mỹ hậu thuẫn cho
Pháp lập Bảo Đại để thành lập một chính quyền dân tộc dân chủ thân phương Tây,
từng bước thay thế Chính phủ do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo.
Một lý do quan trọng
khác là Mỹ quan ngại Cộng sản Trung Quốc, sau khi giành chính quyền từ tay Tưởng
Giới Thạch năm 1949, sẽ phát huy ảnh hưởng của họ ở Đông Dương nên tìm mọi cách
thúc Pháp thành lập một lực lượng chính trị do người Việt cầm đầu, nhưng đủ
năng lực tổ chức và có được sự ủng hộ của dân chúng để thay thế Cộng sản. Hồ sơ
Lầu Năm Góc thừa nhận: “Giải pháp Bảo Đại chỉ là cách bảo vệ Việt Nam khỏi sự
dòm ngó của Cộng sản Trung Quốc”. (6)
Chú thích
1.
Hồ
sơ Lầu Năm Góc: Lịch sử của Bộ Quốc phòng Mỹ về Quá trình hoạch định chính sách
tại Việt Nam – Quyển 1.
2.
Nt
3.
Nt
4.
Nt
5.
Herring,
G. (2013). Cuộc chiến dài ngày giữa Mỹ và Việt Nam, 1950 – 1975.
McGraw-Hill Higher Education.
6.
Hồ
sơ Lầu Năm Góc: Lịch sử của Bộ Quốc phòng Mỹ về Quá trình hoạch định chính sách
tại Việt Nam – Quyển 1.
(trích Phán xét – Nguyễn Văn Hưởng)