Cụ Vương Hồng Sển (1902-1996) là một học giả uyên bác, trước 1975 ông viết nhiều sách.
Ông là tác giả sách SÀI GÒN NĂM XƯA, xuất bản năm 1960.
Năm 2004, Nhà xuất bản Tổng Hợp Đồng Nai in và phát hành lại.
Trang 250, 251 viết về ông Tư Mắt (cụ Sển viết là Nguyễn Văn Trước nhưng tên đúng là Nguyễn Phát Trước).
Cụ Sển viết: Về sau Tư Mắt ăn năn vào chùa "Giác Lâm" Chợ Lớn lần chuỗi Bồ Đề tụng Kinh Sám Hối.
BBT không rõ Ngài Tư Mắt vào Chùa Giác Lâm khi nào nên không có ý kiến.
Nhưng BBT xin bổ sung:
Khi Đức Chí Tôn mở Đai-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ thì Ngài Tư Mắt Nhập Môn Cầu Đạo và dâng hiến căn nhà ở Chợ Lớn làm Thánh Thất.
Ngày 26-10-Bính Dần (30-11-1926) Ông được Thiên phong là Mắc Mục Thanh: Phụ Đạo Chưởng Nghiêm Pháp Quân (Đạo Sử của Bà Nữ Đầu Sư Hương Hiếu, Q 2, bản in 1995, trang 12, dòng 02).
Ông mất năm 1929 (Wiki viết ông sinh năm 1885 mất năm 1930).
Ngài Tư Mắt hỷ cúng 10.000 quyển kinh.
https://khoinhonsanh2014.blogspot.com/2026/07/6525-ai-ao-tam-ky-pho-o-kinh-do-ngai.html#more
Vi tính:
Tư Mắt, tên thiệt là Nguyễn Văn Trước, sinh tiền có lập một
tiệm hớt tóc, số nhà 200 đường Thủy Bình cũ (trước 1975 là
đường Đồng Khánh, Sài
Gòn), lấy hiệu là "Nam Hữu Mai".
Ngày mười bốn tháng 5 năm 1915, Toà đem Tư Mắt ra xử, kể
lai lịch Tư Mắt có đến ba vợ, đều phục sự "Anh Tư" hết lòng, và vô số
anh em.
Tòa khép Tư Mắt vào tội "gia nhập hội kín ám trợ Cường Để", kêu
án lấy chừng, kỳ trung Tư Mắt bắt chước theo Đơn Hùng Tín trong
truyện Thuyết
Đường. Phàm trong đám du côn đứa nào đã chịu làm em nuôi của "Đại
Ca Tư Mắt" thì Đại Ca không khi nào bỏ, "hoạn nạn tương cứu, sanh bất
tử ly", không tiền thì Đại Ca cho tiền, không áo, Đại Ca cho áo, thậm chí
khi bị tù rạc thì có người nuôi ăn và cung cấp thuốc, bánh. Nhưng khi nào Đại
Ca cần dùng ra lịnh thì phải tuân hành, chết sống không kể thân, sai biểu chém
ai, giết ai là chém bất luận bà con thân thích.
Tư Mắt đi đến tỉnh nào xứ nào là em út rần rần, đứa theo ủng
hộ, đứa đến trình diện bái nghinh Đại Ca. Tư Mắt bước vào quán nước nào thì người
khác hội nên lui chân, hàng em út tha hồ gọi bánh gọi mì vì đã có Đại Ca bao trả.
Nhưng phải nhớ "ăn của anh Tư thì sau nầy có việc chớ khá so đo cùng anh
Tư"!
Lính tráng kiêng dè nể mặt, cò bót miệng ngậm sáp cũng
làm lơ. Lịnh sai nã trốc đã ra mà tìm không có ai dám ra tay sanh cầm Tư Mắt,
không khéo có ngày mang thẹo, ăn dao của hàng em út anh Tư.
Tuy vậy hết hồi vinh quang đến hồi xuống dốc. Về
sau Tư Mắt ăn năn vào chùa Giác Lâm Chợ
Lớn lần chuỗi bồ đề tụng kinh sám hối